Biểu tượng trong chiêm tinh có thể giúp chúng ta hiểu xem: gốc rễ của “cảm giác an toàn” và cội nguồn “gia đình” được thay thế như thế nào bởi một dạng ổn định từ bên trong. Ở đây, chúng ta cần xem xét cẩn thận ý nghĩa của cung 4 trên biểu đồ sinh.

Một thanh niên tốt nghiệp đại học ở nơi anh ta sống và học tập nhiều năm, có thể anh ta vừa rời khỏi quan đội, sau vài năm được huấn luyện và phục vụ ở những thành phố anh ta không quen thuộc và giữa những người xa lạ. Thanh niên này đã học hỏi được nhiều kiến thức và kinh nghiệm sống, anh ta đã từng kết nối với nhiều thanh niên cũng hướng tới việc tìm hiểu xem thế giới thực sự là gì, con người đã nghĩ gì và hoàn thành những gì trong hàng thế kỷ trước và nhiệm vụ phía trước của chính thế hệ của họ là gì. Những thanh niên này đã và đang khám phá ra những mức cư xử khi tiếp xúc với những người xa lạ, cả già và trẻ; cách đối mặt với những thử thách về phương pháp tư duy, về tình bạn, những bài kiểm tra học thuật với áp lực lớn, về tình anh em và về những chuyến đi đầy hứng khởi tới những lãnh địa tối tăm trong rừng rậm hay ở những thành phố lớn. Thực tế, người thanh niên đã và đang nắm giữ nhiều vật liệu mới; tích luỹ nâng cao hiểu biết, trí nhớ, kỹ năng, những tổn thương cá nhân, sợ hãi, sự hạn chế và những phức cảm cá nhân. Anh ta nhận ra những thứ anh ta thích hay không thích, mặc dù nhận thức này có thể thường không được xác định rõ ràng và không chắc chắn. Tuy nhiên, hiện tại, anh ta tự do trong một thế giới, nơi anh ta nhận được ít quan tâm và điều này có thể gây ra bối rối và khủng hoảng với anh ta. Vậy thì anh ta có thể quyết định và lựa chọn dựa theo những nguyên tắc cơ bản gì? Anh ta sẽ sử dụng những kiến thức mới học được cho mục đích gì? Rõ ràng, một bước tiến mới phải được tiến hành; nhưng bước tiến tiếp theo nên là gì?

Như một quy luật, bất cứ khi nào có thể, người thanh niên trở về nhà. Nhưng thường thì chuyến trở về này sau một chuyến phiêu lưu và quá trình học tập “con đường của thế giới” không phải là một cử chỉ cẩn thận được thực hiện với những trọng điểm sâu sắc. Đó chỉ là việc phải làm, và chúng ta trở về chỉ vì tiện hay chỉ như một thói quen, bởi những cảm nhận bản năng và tự nhiên dẫn lối.

Cũng có rất nhiều trường hợp mà ở đó một thanh niên khá tỉnh táo và thận trọng, cảm nhận được nhu cầu trở về với cội nguồn cuộc sống và tìm tòi nghiêm túc những niềm tin, những lý tưởng, những hình thái trong cách cư xử hành ngày. Trong thời thơ ấu, anh ta đã đón nhận chúng mà không bao giờ nghĩ đến việc thắc mắc về tính hợp lý của chúng, giờ đây, anh ta quyết định thắc mắc về tính hợp lý này. Trong một vài trường hợp, khi các thanh niên cảm thấy ốm yếu, kiệt sức, họ muốn được chăm sóc một thời gian cho những vết thương thể chất, tình cảm và đạo đức; trong vài trường hợp khác; một người không thể nghĩ đến việc gì khác trừ việc khôi phục niềm tin thuở thơ ấy và định nghĩa lại bản thân một lần nữa hoàn chỉnh hơn thông qua truyền thống và cách sống của dòng họ.

“Trở về tổ ấm” không chỉ là một việc diễn ra sau những năm đại học hay sau thời kỳ nghĩa vụ quân sự, nó là một vấn đề luôn tồn tại của đời sống bên trong và là một thử thách với bản ngã của chúng ta. Chúng ta đã trải nghiệm những điều mới mẻ, chúng ta đã bước đi rất bốc đồng, chúng ta liều lĩnh trong các cuộc đấu mà chúng ta tham gia, khi mà đối thủ rất mạnh mẽ; và rồi chúng ta hoặc bị thương, hoặc cảm thấy rất hài lòng; thông qua tất cả hoặc chúng ta học được những bài học mới mẻ và giá trị hoặc chúng ta lùi bước, bị thương và bị đánh bại. Và rồi một câu hỏi xuất hiện: Tiếp theo là gì, con người nhỏ bé kia? Điều tiếp theo phải làm hoặc là trở về nơi cho bạn cảm giác an toàn và mạnh mẽ nhất và một lần nữa nhận lấy sức mạnh và năng lượng từ cội nguồn của bạn; hoặc là tạo nên, dựa theo những gì chúng ta đã học tập và trải nghiệm, một định nghĩa mới cho sức mạnh và sự an toàn từ bên trong.

Dù theo nghĩa nào đi nữa, chúng ta đang hướng tới việc đánh giá những thứ chúng ta đã và đang khám phá ra; để tìm kiếm nơi nó phù hợp; đặt nó vào mối quan hệ với những thứ thường được coi là sâu kín, vững chắc và ổn định. Chúng ta có thể làm điều đó theo một cách tự động và bản năng bằng cách so sánh những thứ mới với những thứ đáng giá chúng ta nhận được ở nhà và trong thời thơ ấu. Nhưng chúng ta cũng có thể thấy những ý tưởng về giá trị, những cảm nhận thích hay không thích, mở rộng hay thay đổi của bản thân bằng những việc chúng ta trải qua ở phía ngoài ngôi nhà nơi chúng ta không còn muốn xác định theo những truyền thống về đúng hay sai của họ tộc nữa.

Khi tôi dùng từ “tổ ấm”, tôi không chỉ muốn dùng theo nghĩa vật lý hoặc thậm chí cha mẹ như cách dùng “tổ ấm” thông thường. Tôi đang nói đến bất cứ thứ gì tạo nên cho chúng ta cảm giác ổn định, thăng bằng, cảm giác chúng ta thuộc về một thứ gì đó rất cơ bản và quan trọng, một thứ có liên quan tới cả quá khứ và tương lai, một thứ có nguồn gốc và cũng thành cội nguồn cuộc sống của chúng ta. Mỗi người đều cần cảm giác bình ổn này. Không một ai có thể thực sự hiểu và tạo ra giá trị cho những sự kiện đang diễn ra xung quanh anh ta, cho nhiều cuộc gặp gỡ với những người chỉ đến và đi; nếu anh ta không thể đưa chúng vào một trạng thái bình ổn, một trạng thái quan trọng vừa thuộc về trí tuệ vừa thuộc về cảm xúc thoả mãn “cấu trúc của quan hệ”. Nhưng câu hỏi là: chúng ta tìm nó ở đâu?

Ngày nay, rõ ràng là tổ ấm của cha mẹ và những thứ đi cùng nó không phải lúc nào cũng cung cấp cho các thiếu niên một “cấu trúc quan hệ” bình ổn. Tổ ấm có thể bị rạn nứt bởi xung đột, bị chia rẽ bởi các cuộc ly hôn, những câu chuyện được dạy ở nhà thờ hay thường được thấy trên các chương trình truyền hình có thể khiến những đứa trẻ nhạy cảm có khả năng liên hệ những quan điểm trái ngược nhau thấy bối rối. Do đó, một thanh niên có thể hoặc từ chối hoặc chấp nhận toàn bộ “gốc rễ” những thứ mà “tổ ấm” mang đến cho anh ta và rồi sớm khám phá ra rằng anh ta không tìm được cội nguồn cuộc sống hay sự bình ổn ở gia đình mình. Sau đó, anh ta phát hiện ra rằng mình đang ở trong một tình huống khó khăn. Anh ta không thể liên hệ những kiến thức hay những kinh nghiệm anh ta có (khi anh ta di chuyển trong cộng đồng, ngôi làng, hay thành phố của mình) tới bất cứ thứ gì liên quan, cơ bản và an toàn. Mọi thứ đều thay đổi, biến động, không có thứ gì tối thiểu là đáng tin cậy và vĩnh viễn, không có nơi nào để trở về khi những trải nghiệm mới cần được đánh giá và lý giải.

Khi điều này xảy ra, người thanh niên phải tìm kiếm sự bình ổn ở một nơi nào đó ngoài gia đình mình, hay thậm chí bên ngoài truyền thống xã hội, chủng tộc hay tôn giáo của anh ta. Nhưng sự bình ổn không thể tìm thấy ở nơi nào khác trừ bên trong con người đó; nhưng trước khi một người nhận ra ý nghĩa của toàn bộ quá trình, người đó phải vượt qua nhiều khủng hoảng mà ở đó người đó khám phá ra rằng mọi cách thay thế “tổ ấm” người đó đã từng thử đều thể hiện sự không đầy đủ.

Làm thế nào một người có thể nhận được hướng dẫn trong cuộc tìm kiếm bình ổn mà anh ta không thể miêu tả được nó nhưng cần phải đi tìm nó? Đây là một câu hỏi mà hầu hết các bạn trẻ và những người sắp trưởng thành thường hỏi các nhà tâm lý học ngày nay, bởi vì những phương án mà các nhà triết học hay các vị giáo sĩ thời trước đã và đang trình bày, có vẻ không hiệu quả hoặc thiếu thuyết phục về gốc rễ và cội nguồn năng lượng. Tuy nhiên, hầu hết các nhà tâm lý học dường như không có câu trả lời thực sự cho câu hỏi này, họ chỉ có thể cho những người đang bối rối và hoảng hốt ở tuổi này cách để cảm thấy thoải mái: “Thoải mái, điều chỉnh và một thứ sẽ tốt đẹp thôi”. Nhưng liệu mọi thứ sẽ thực sự tốt đẹp chăng? Hay đây chỉ là liều thuốc phiện khác để làm bình tĩnh sự nổi loạn của những thiếu nam, thiếu nữ không có cội nguồn ở các thành phố để họ không làm hại bản thân họ và xã hội? Liệu mọi thứ có thể tốt đẹp đến khi một người tìm thấy một phẩm chất mới về bình ổn trong cuộc sống của họ, một bước tiếp cận hoàn toàn mới tới mọi vấn đề về ổn định và thăng bằng chăng?

Tầm quan trọng của nhà 4

Biểu tượng trong chiêm tinh có thể giúp chúng ta hiểu xem: gốc rễ của “cảm giác an toàn” và cội nguồn “gia đình” được thay thế như thế nào bởi một dạng ổn định từ bên trong. Thứ mà chúng ta cần làm là cân nhắc cẩn thận về ý nghĩa của nhà 4 trên biểu đồ sinh chính xác. Những quyển giáo trình chiêm tinh thông thường đề cập tới nhà 4 như gia đình, bố hoặc mẹ tới toà nhà hoặc nơi chúng ta sinh sống, cũng như sự kết thúc của những thứ mang ý nghĩa như “cát bụi lại trở về mặt đất”, dù chúng ta tới từ đâu, chúng ta lại trở về nơi đó. Tuy nhiên, nhà 4 còn có một ý nghĩa sâu sắc và cơ bản hơn như những trải nghiệm cần thiết của một người để định nghĩa nên con người anh ta.

Ý nghĩa cơ bản của nhà 4 bị ẩn dấu vì hầu hết các chiêm tinh gia vẫn nghĩ về các nóc cung địa bàn diễn biến như các cung hoàng đạo. Một chiêm tinh gia hiện đại thực thụ nên hiểu về thứ khiến cho các cung địa bàn trở nên quan trọng; theo quan điểm của tôi, yếu tố cơ bản nhất của chiêm tinh tâm lý học là: các nhà là sự chia đều của không gian xung quanh một người, khi người đó sinh ra và sống trên bề mặt Trái Đất. Mười hai nhà đại hình thành nên những cấu trúc cơ bản trong trải nghiệm cá nhân; chúng là mười hai lĩnh vực cơ bản của trải nghiệm, thông qua đó một người trưởng thành hoặc cũng nên trưởng thành, chúng đại diện cho sự toàn thể của thế giới chúng ta đang sống. Thế giới này bắt đầu trên bề mặt địa cầu. Đường chân trời của một biểu đồ sinh (đường thẳng từ điểm mọc tới điểm lặn hay nóc cung 7) đại diện cho bề mặt Trái Đất, ở trên đó, con người hít thở (nhà 1) và liên hệ với những người sống cùng người đó trên bề mặt này (nhà 7). Đường chân trời này, theo nghĩa trải nghiệm cá nhân của một người là một đường nằm ngang mà một người đi theo khi anh ta nằm xuống và bắt đầu ngủ. Kinh tuyến (đường thẳng nối điểm bắt đầu ở nhà 4 và nhà 10 trên biểu đồ sinh) đại diện cho đường thẳng đứng, theo đó một người điều chỉnh chính mình khi người đó tự do, duy trì bản tính, địa vị và toàn bộ thành tựu như một khẳng định “Tôi là ai”. Đường thẳng này chạm tới điểm cao nhất và xuống dưới điểm thấp nhất của không gian xung quanh người này, trên bề mặt địa cầu. Tại điểm cao nhất (zenith), chúng ta nhìn thấy những vì sao nếu đó là ban đêm, hoặc nếu chúng ta có thể nhìn qua những tia sáng rực rỡ của mặt trời. Nhưng nếu chúng ta có tìm kiếm điểm thấp nhất (nadir), đầu tiên chúng ta chỉ tìm thấy thứ rất vững chắc, đó chính là mặt đất nơi chúng ta đang đứng. Như vậy, rõ ràng ý nghĩa đầu tiên của điểm thấp nhất (nadir) và nhà 4 là mặt đất này (nền tảng)- chúng ta đứng trên đó, xây dựng mọi thứ trên đó. Nhà 4 là “mặt đất vững chắc”, vị trí của “gốc rễ cuộc sống”, “nền tảng” của chúng ta; của bất cứ thứ gì chúng ta xây dựng lên khi chúng ta hướng tới việc xác định bản thân “Tôi là ai” theo một cách ổn định và lâu dài. Ở đây, chúng ta tìm được những ý tưởng quan trọng sau:

(1) Chúng ta đứng trên mặt đất khi chúng ta mang đến sự phát triển cho cơ thể, khi chúng ta tiến về phía những thứ chúng ta cần để phục vụ những nhu cầu thiết yếu hay để chạy trốn khỏi những thứ nguy hiểm xung quanh.

(2) Nếu chúng ta coi bản thân như một phần của một cộng đồng lớn hơn, như thành viên của một xã hội, nền văn hoá, dòng họ nào đó; chúng ta đã tìm thấy “gốc rễ” của điểm tựa tâm hồn và “quê hương” trong một cộng đồng, tổ hợp nào đó. Thực tế là, chúng ta thường không hoàn toàn dung nhập vào vỏ bọc tâm hồn của người mẹ, của truyền thống, của nhà thờ, hay đảng phái của bản thân, dù đó là những thứ đã tạo nên chúng ta, từ khoảng khắc chúng ta ra đời, cho ta những cách đầu tiên để đối mặt với thế giới và điều chỉnh bản thân trước áp lực xã hội.

(3) Khi thời khoảng chúng ta còn theo gương của những người lớn tuổi qua đi, khi chúng ta trưởng tành, chúng ta kết hơn và nghĩ về việc xây dựng một “tổ ấm” cho riêng mình hay “ngôi nhà” chúng ta sinh sống; chúng ta sẽ đứng trong xã hội như một người xây tổ ấm. Nếu chúng ta định tạo nên thành công thực sự, đầu tiên, chúng ta phải hướng tới việc xây một nền tảng vững chắc. Những nền tảng này có thể là nền tảng tâm lý, nhưng để tạo ra chúng, chúng ta, theo hình tượng, phải đào sâu vào lòng đất, chúng ta phải làm thế để chạm tới sự bình ổn chắc chắn đến tận cùng.

Điều này dường như quá xa vời với điều mọi người mơ ước thực hiện, hoặc quá xa với những kinh nghiệm ở nhà 4 đang được quan tâm tới. Tuy nhiên, mặt đất có thể dịch chuyển phía dưới đôi chân ta; bạn có thể trở thành “mất gốc” bởi chiến tranh, bởi những thay đổi cần thiết của nghề nghiệp, bởi những mất mát bất ngờ, hay những xung đột với hàng xóm láng giềng. Dù thế nào, một cách bí ẩn, nền móng của “tổ ấm” bạn đã xây lên có vẻ bị xói mòn ở đức tin, truyền thống và đạo đức, nó có thể bị lấy mất bởi xã hội hay những cơn bão tự nhiên nào đó. Thế rồi bạn sẽ ở đâu? Bạn sẽ đứng ở đâu? Làm thế nào bạn có thể đứng thẳng và nói rằng : “Tôi đây, và đây là thế giới của tôi, nền tảng của tôi.

Câu trả lời là bạn có thể đào sâu hơn xuống lòng đất, cho tới khi bạn chạm tới trung tâm của Trái Đất (nói một cách hình tượng). Khi bạn chạm tới trung tâm, bạn có thể phát hiện ra rằng bạn đã chạm tới trung tâm của chính bạn. Bạn có thể trở thành một “vũ trụ” riêng. Bây giờ, bạn giống như một hành tinh đang di chuyển trong một hệ ngân hà, quay quanh mặt trời và làm bạn với các hành tinh khác. Bạn trở thành một công dân của một xã hội lý tưởng. Bạn đang ở trên thiên đường, và thiên đường đang ở bên trong bạn, tại trung tâm của sự “tổng hoà và toàn thể” trong tính cách.

Đây chính là sự thay đổi từ “nền tảng” vào tới “tâm” mà tôi đã dấu tới cuối cùng. Đó là một thay đổi về chất lượng cần thiết ở cấp độ nhận thức và cảm xúc, một thay đổi cơ bản trong cách một người tiếp cận vấn đề khám phá ra một dạng bình ổn và bền vững mà không thứ gì có thể phá huỷ được, thậm chí cả thời gian, cả cái chết, nếu như sự thay đổi đã đủ sâu sắc. Tuy nhiên, mỗi người cần chuẩn bị nhiều trước khi sự thay đổi này diễn ra. Nếu một người quá bận rộn di chuyển từ nơi này đến nơi khác hay kiếm tìm những lĩnh vực rộng hơn trên bề mặt Trái Đất hay nếu một người chắc chắn rằng cách duy nhất để có được sự bình ổn là phải xây những nền móng vững chắc bởi những tảng đá (như niềm tin cổ đại, những truyền thống của xã hội), thì những người đó sẽ không bao giờ chạm tới “tâm”. Nhưng, trong phần lớn các trường hợp, tốt nhất là không nên có làm thế trừ khí một người có lòng quyết tâm lớn và niềm tin kiên định và trừ khi tất cả những thứ khác chỉ tạo nên sự trống rỗng và không thoả mãn.

Tuy nhiên, thời điểm sẽ tới, khi chúng ta phải lựa chọn thứ mà chúng ta thực sự hướng tới và khao khát chạm tới. Sức mạnh của khao khát sẽ giúp chúng ta quyết định, mỗi người sẽ lựa chọn thứ anh ta khao khát nhất, thứ cho anh ta cảm hứng lớn nhất, thứ ẩn hình mà anh ta tin tưởng nhất. Bản thân của sự lựa chọn không sai; không có thứ gì là tốt hơn những thứ khác. Chỉ đơn giản là liệu đây có phải là sự lựa chọn của bạn, hay liệu đây có phải là lựa chọn đúng cho bạn ở thời điểm cụ thể này?

Quá trình chạm tới “tâm” của một con người toàn thể luôn rất khó khăn và cần nhiều nỗ lực. Như một cách lý giải, một người có thể hiểu như một cuộc chiến cần thiết cho một cái cây phải cắm rẽ thẳng xuống, vượt qua sỏi đá, hướng tới tâm “Trái Đất” hay như một người đang khoan sâu một giếng dầu. Tuy nhiên, trong những cách lý giải tương tự này, vấn đề là phải dọn những chướng ngại nằm sâu dưới mặt đất, nước hay dầu. Một người hướng tới việc tìm kiếm sự bình ổn ở trung tâm con người mình không thể xa rời mục đích của chính mình vì bất kỳ thứ nguồn lực hay của cải nào, anh ta có thể bất chợt gặp ai đó hoặc thứ gì đó trên con đường này, nhưng anh ta không được dừng lại cho tới khi anh ta chạm tới “tâm”. Khi một người đi ngày càng sâu, áp lực và sức hút của Trái Đất ngày càng lớn, sức nóng ngày càng ngạt thở; nhưng nếu người đó kiên trì, nếu người đó không bị lạc lối bởi sự hứng khởi trong thế giới trên mặt đất hay bởi của cải mà người đó có thể chạm tới lúc đào sâu, và nếu người đó tiếp tục duy trì sức mạnh, không mất đi niềm tin và lòng dũng cảm, người đó chắc chắn một ngày nào đó sẽ đạt tới mục tiêu của mình. Ở nơi đó, trong “tâm”, người đó sẽ nhận ra rằng lực hấp dẫn biến mất, không có sức nặng tồn tại, mọi “gánh nặng đều nhẹ nhàng”, như Chúa đã nói. Tại “tâm”, mọi thứ đều cân bằng một cách hoàn hảo, một người có thể di chuyển theo bất cứ hướng nào, mọi hướng đều thẳng đúng, mọi hướng đều mở rộng sự sáng tạo của một người. Sự bình ổn là hoàn hảo, nhưng nó là một sự bình ổn mang một người vào một trạng thái mới và rộng lớn hơn trên bề mặt, nơi nhiều vấn đề mới và lớn hơn xuất hiện. Nếu một người chạm tới “tâm” của toàn thể con người mình, người đó bắt đầu hành động theo một cách đầy năng lượng và sáng tạo.

Thứ khiến cho chuyển động của các hành tinh và các vì sao ổn định trong quỹ đạo của chúng là việc chúng tiếp tục di chuyển. Nếu chúng dùng lại chỉ một giây thôi, một thứ sẽ nổ tung và không liên kết với nhau nữa. Sự ổn định của những nền tảng rắn chắc là một dạng ổn định cố định, sự ổn định của việc chạm tới “tâm” của một người là một dạng cực linh hoạt và giàu năng lượng. Nếu sự ổn định đó không linh hoạt, thì đó không phải là “tâm” thực sự. Nếu quá trình này là một thảm kịch, thì người đó có thể chắc chắn rằng thứ họ chạm tới cũng không phải là “tâm” thực sự.

Trong bất cứ trường hợp nào, mọi trải nghiệm mà một người gặp được trong chuyến tìm kiếm sự bình ổn và an toàn hay “trọng tâm” của mọi hành động có thể được liên hệ tới nhà 4, nói theo chiêm tinh học. Rõ ràng là những thứ một nhà 4 sẽ thể hiện có thể là một suy diễn chung tốt nhất của dạng kinh nghiệm được mong đợi trong chuyến tìm kiếm này. Tuy nhiên, một nghiên cứu của nhà 4 và các hàng tinh (hay các yếu tố khác) có thể được tìm thấy ở nhà này nên đưa đến sự hài lòng sâu sắc với cá nhân tiến hành.

Tầm quan trọng của nóc cung 4

Yếu tố đầu tiên và cơ bản để xem xét là điểm thấp nhất biểu đồ (nadir, IC), hay nóc cung 4. Dấu hiệu hoàng đạo ở nóc cung, và nếu một người cso thể chắc chắn về toạ độ của điểm IC nói lên những ý cơ bản. Từ đó, chúng ta có thể suy ra hướng tiếp cận đặc trưng của mỗi người đối với vấn đề bình ổn, và trải nghiệm này sẽ dẫn tới sự hài hoà trong nhân cáh. Dấu hiệu hoàng đạo ở điểm IC chỉ ra “con đường hướng tâm của một người” bởi nếu một người đi theo đường thẳng trọng lực qua đầu, xương sống và đôi chân, đầu tiên, người đó sẽ chạm tới “tâm Trái Đất”; sau đó là điểm đối cực với nơi họ sinh ra và cuối cùng là bầu trời của điểm đối cực đó, một điểm cố định của đường kinh độ này là nóc cung 4.

Liệu một người có chạm tới dạng bình ổn được tìm thấy trong cốt lõi của tâm hồn họ không hay người đó hài lòng với việc tìm thấy một điểm an toàn tối thiểu tạm thời và cơ sở của mọi hoạt động trên một nền tảng vững chắc chỉ dưới mặt đất? Nóc nhà 4 chỉ ra con đường định mệnh được chuẩn bị sẵn cho bạn nhưng nó không nói được bạn sẽ đi xa tới đâu và cái gì sẽ khiến bạn hài lòng; nó chỉ chỉ ra phương thức bạn phải tiếp cận vấn đề như một kết quả của kinh nghiệm cuộc sống từ lúc sinh ra.

Trong lĩnh vực ở nhà 4, một người đối mặt với những vấn đề quen thuộc nhất từ giây phút người đó nỗ lực sâu về bề mặt của những quan ngại với gia đình, đất đai,.. Do đó, những ví dụ về cuộc đời những người nổi tiếng không phải luôn dẫn tới những kết quả rõ ràng. Đây là vấn đề về “chiều sâu tâm lý”, ý nghĩa chính xác nhất của cụm từ này. Ở đó, một người thấy được cấp độ mà anh ta thường hướng tới việc trốn tránh người khác hơn là thấy bản thân như một nhân vật của công chúng. Tuy nhiên, do đó, nghiên cứu về nhà 4 là một nghiên cứu đặc biệt hấp dẫn trong bất cứ hướng tiếp cận với định hướng tâm lý học nào của chiêm tinh.

Hơn nữa, những thứ phù hợp với nhu cầu của con người ngày nay trở nên thiếu an toàn hơn bao giờ hết , giống như những nền tảng cổ đại mà ở đó ta thấy các nền văn minh đã được xây dựng lên, rồi bị sụp đổ hay ta thấy buồn bã khi những sửa đổi cơ bản là cần thiết. Bên cạnh những nền tảng thiếu an toàn, thiếu chắc chắn, sự “mất gốc” của con người làm mất đi mọi giá trị thật và bền vững. Do đó, để giúp mỗi người chạm tới “tâm”, chúng ta nên nỗ lực tiếp cận theo một cách mới vấn đề làm thế nào để tìm thấy một vài cơ sở ổn định và từ đó chúng ta có thể bắt đầu hành động như một cá thể đầy chủ động và sáng tạo.