Khi một chiêm tinh gia theo cách thông thường của mình xem biểu đồ sinh cho khách hàng, chiêm tinh gia đó nói hay viết rằng: “Bởi mặt trời hay mặt trăng của bạn nằm ở dấu hiệu này, hay ở cung địa bàn kia, bởi vì bạn có góc chiếu giữa các hành tinh này, bạn là kiểu người này.” Trong quá trình này, chiêm tinh gia đọc trong biểu đồ những dấu hiệu đặc trưng để mô tả về một người.

Trong những bài báo trước, tôi đã sử dụng nhiều cách tiếp cận khác nhau để nghiên cứu một biểu đồ sinh, tôi hướng tới việc giúp bạn tìm kiếm từ biểu đồ của bạn xem làm thế nào bạn có thể trở thành tốt nhất như bạn đã dự định. Nói một cách khác, tôi dùng thái độ trên toàn bộ biểu đồ sinh của bạn để gợi ý về cách bạn nên phát triển như một cá thể riêng biệt hay nói về mục đích của sự tồn tại của bạn trên Trái Đất. Biểu đồ sinh không chỉ miêu tả thực tế bạn là ai, mà còn chỉ ra lời giải cho những vấn đề cơ bản của bạn, nó chỉ ra thứ bạn cần, và nhờ bạn, chứ không phải một xu hướng vật lý hay tâm lý nào mà bạn được thừa hưởng từ tổ tiên và xã hội rồi cũng chính bạn sẽ sử dụng những thứ mình được thừa hưởng. Bạn được sinh ra trong một gia đình cụ thể, ở một đất nước cụ thể, và bạn, từ giây phút chào đời, chịu ảnh hưởng của một xã hội, một truyền thống tôn giáo hay văn hoá nào đó, bởi sự thừa hưởng và môi trường xã hội đầu đời là cần thiết để bạn phát triển một số năng lực nhất định để đạt được một số thứ nhất định. Việc bạn sinh ra ở một nơi cụ thể, với thời gian cụ thể và trong một gia đình cụ thể là có mục đích. Từ cách nhìn của bản thận bạn, không có thứ gì trên thế giới – bao gồm sức khoẻ, sự giàu có, tình yêu hay thành công thực sự có ý nghĩa lớn trừ khi bạn có thể hiểu ra và làm việc có ý thức để đạt được mục đích của mình. Tất cả những thứ với nghĩa “mục đích” mang nghĩa đó với riêng cá nhân bạn. Vì thế, biểu đồ sinh của bạn nên được xem xét như một công thức tổng quát để trả lời xem làm thế nào bạn có thể sử dụng những năng lượng tự nhiên mà bạn được thừa hưởng theo cách tốt nhất.

Bạn được thừa hưởng con người tự nhiên này tại giây phút bạn chào đời, khi bạn bắt đầu khẳng định mình như một cá thể độc lập có khả năng điều khiển cơ thể mình và mọi thứ liên quan. Rồi dần dần, bởi những nỗ lực sử dụng cơ thể không ngừng, bởi những hồi đáp từ môi trường với phản ứng của bạn, từ cách một người vượt qua và giành quyền điều khiển, bạn phát triển cá tính riêng và trở thành một người cụ thể với những đặc điểm và khả năng đặc trưng. Và rồi dần dần, qua những năm tháng niên thiếu, những việc này dẫn tới sự hình thành tính cách con người bạn; bạn trở thành một con người với những đặc điểm tính cách và năng lực đặc trưng.

Với hầu hết mọi người, có vẻ khá dễ dàng khi nói rằng “Tôi là Peter, hay tôi là Jane” hay bất cứ cái tên nào khác. Nhưng nếu bạn đề nghị những thành viên trong một nhóm, trong trường, và trong một buổi gặp mặt đúng trước mọi người và nói một cách đơn giản mà chắc chắn rằng “Tôi là Peter”, bạn có thể sẽ bất ngờ bởi kết quả. Nhiều người dù là trẻ em, thiếu niên hay người lớn, khi bị đặt vào tâm điểm, cảm thấy cực kỳ xấu hổ, lí nhí nói tên của họ, hoặc cười khúc khích rồi ném cái tên trước mặt bạn như thể họ muốn đâm sầm vào bạn vậy.

Tất nhiên, bản thân họ biết rất rõ họ là Peter hay Jane; nhưng nếu bị bất ngờ phải đứng trước người khác, họ thấy rất khó để khẳng định mình một cách rõ ràng, chính xác, chắc chắc và nghiêm túc. Cách họ nói “Tôi là Peter hay Jane”, ngữ điệu của họ, cách họ kiểm soát tay chân, biểu cảm của ánh mắt sẽ tiết lộ nhiều trạng thái tâm lý trong cá tính họ. Mọi người thường thấy không đủ nếu chỉ cảm nhận bên trong một người hay về người đó trong mối quan hệ với gia đình. Một người phải biểu hiện ra, giới thiệu bản thân mình với người khác, anh ta phải đứng trên đôi chân của mình và để tạo ảnh hưởng lên xã hội ngoài kia: “Tôi là Peter hay Tôi là Jane”; anh ta phải thể hiện điều đó với những người khác, bao gồm cả bạn bè và đối thủ, cả người yêu mến anh ta và người xa lạ với anh ta.

Hơn tất cả bạn phải khẳng định bạn là ai trước thế giới này, và đó là cách bạn giải toả năng lực cá nhân, cách bạn “chào hàng” bản thân mình với thế giới này, khiến mọi người cười với bạn hay tránh né, chán ghét và sợ hãi bạn.

Khi thế giới hỏi “Bạn là ai?”, bạn sẽ trả lời câu hỏi này không chỉ bằng cách nói tên mình mà còn bằng sự tự tin, thái độ của cá nhân bạn bao gồm cử chỉ, và cách cư xử thông thường. Nhưng vấn đề lại lặp lại là làm thế nào để trả lời kiểu câu hỏi mà bạn có thể phải “diễn ra” con người mình như một cá nhân và để đáp ứng mục đích của cuộc đời bạn trên Trái Đất mà không gây tổn hại cho ai bao gồm chính bạn. Đây là một vấn đề quen thuộc với bạn mà bạn không bao giờ biết trước bạn sẽ gặp ai, trong tình huống bất ngờ sẽ đòi hỏi bạn phải khẳng định bản thân và mục đích của mình như thế nào. Trên thực tế, khi những tình huống này diễn ra, nhiều người cảm thấy không thể thể hiện sự khác biệt của mình một cách khác biệt, hay chắc chắn hay có mục đích thuyết phục. Mọi người sẽ nói với bạn rằng họ phải “thể hiện bản thận”, nhưng nếu bạn đối mặt bất ngờ với họ cùng thử thách khẳng định đơn giản và rõ ràng về một người là ai thì người đó cần biểu hiện điều gì và biển hiện đó là cần thiết với mục đích gì, bạn sẽ thấy rằng câu trả lời được đưa ra thường thiếu giá trị, không có đặc tính cá nhân và thậm chí thiếu một khẳng định thực tế.

Dĩ nhiên, có những trường học và phương pháp đào tạo có thể lên kế hoạch mang đến cho bạn sự tự tin thường thấy ở những tay bán hàng dưới áp lực lớn hay những chính trị gia với nụ cười và cái hôn gió dành cho đám đông. Nhưng những kỹ thuật biểu diễn cơ bản không thể lừa dối tất cả mọi người. Cái họ biểu hiện ra không phải là cá tính thực ra của mình mà chỉ là một chiếc mặt nạ đầy tự tin lặp lại những khẳng định đầy tính trình diễn, phía sau đó là một linh hồn bị cầm tù, đói khát và yếu đuố

“Diễn ra” con người thực sự của mình nên là một vấn đề thiết yếu trong cuộc sống ở một xã hội thực sự dân chủ. Khiến cho việc sống thật trở nên có thể đối với mỗi người hoặc kỳ vọng vào điều đó là một mục đích của nền dân chủ, tuy nhiên nó cũng là một mục đích bị lãng quên thường xuyên. Điều này có nghĩa là: bạn xây dựng nên nền tảng tính cách của mình, thứ bạn đã cẩn thận lựa chọn như một cá nhân, bạn đã thực sự tìm thấy “tổ ấm thực” cho chính mình; sau khi tìm thấy nó, bạn có thể sử dụng nó như một nền tảng để “diễn ra” con người bạn, rồi bằng ý niệm của mình, thu lại hay tập hợp lại những sức mạnh và diễn lại trước cộng đồng của bạn; từ đó, mọi người biết bạn là ai, họ hiểu bạn thông qua hành động và sức sáng tạo của bạn. Đây mới thực sự là thể hiện ra bản thân mình và giải phóng năng lực và sức mạnh đặc trưng.

Tuy nhiên, đây không phải là tất cả. Khi bạn giải phóng năng lượng của mình, kết quả có thể là một hoạt động sáng tạo đầy tính xây dựng hoặc có thể mang nghĩa sự huỷ hoại. Nó có thể mang nghĩa tự do, phát triển hay gò bó, ốm yếu với người khác và với bạn. Việc thể hiện bạn là ai là không đủ, bạn còn phải lan toả những hành động của mình một cách vô hại. Vô hại là gò ép, nó là một trạng thái ổn định của yên bình, của một tình yêu thực sự mà không phải là một dạng chiếm hữu hay níu kéo trong sợ hãi. Bạn phải thể hiện ra con người bạn bạn và biểu hiện ra sự sáng tạo của mình, tầm nhìn của mình, ước mơ của mình; nhưng để làm thế, bạn cũng phải đề phòng rằng điều đó có thể gây hại cho người khác, làm tổn thương cơ thể, tâm lý và linh hồn bạn.

Thực tế, có nhiều hành động của biểu diễn quá hoà hứng, phóng thích năng lượng, dễ làm tổn thương người khác một cách trực tiếp hay gián tiếp, bao gồm cả người người biểu diễn. Một người quá chú ý đến bản thân mà không suy nghĩ đến hành động của mình sẽ ảnh hưởng xấu đến người khác, người đó sẽ diễn một cách bùng nổ và mù quáng, dưới những cảm xúc kiêu ngạo, tức giận hay dục vọng thất thường, dưới “ba cánh cổng của địa ngục” đó là nỗi sợ, là gốc rễ của tội lỗi và ác quỷ. Thực ra, người này không “diễn”; đó là sự trào dâng năng lượng của một người, như dòng nước sôi vậy. Tại đây, chúng ta đã chạm tới trọng tâm của vấn đề mà chúng ta đang thảo luận.

Khi một người nói “Tôi tức giận”, và biểu hiện sự giận dữ ra bằng cách làm tổn thương người khác và chính mình, những phản ứng này thường xảy ra khi cơn giận che mắt tâm trí và linh hồn anh ta khiến anh ta không lường trước được hậu quả. Cảm giác tức giận được phóng tích từ nhiều tuyến hóc môn của cơ thể (đặc biệt từ tuyến thượng thận), các hoá chất này di chuyển qua máu mà sản sinh một loại cảm xúc cùng các hành động vật lý, và rồi phản ứng đánh ai đó hay vật gì xuất hiện, các cơ quan bên trong cũng gào thét giận dữ,…

Cảm xúc nghĩa là “chuyển ra ngoài”. Trong cảm xúc tức giận, bạo lực được “chuyển ra ngoài” cơ thể và lan truyền ra xung quanh người tức giận. Trong cảm xúc khao khát (dục vọng), một khao khát đầy đam mê của một cơ thể và sự khao khát tự nhiên chạm tới ai đó, người được cho rằng sẽ thoả mãn “cơn khát”. Nhưng trong những tình huống thể hiện cảm xúc tương tự, con người toàn thể của một người thường không tham gia. “Cái tôi” thực sự không thực sự “diễn ra”, cái tôi này như một vị vua yếu đuối bị những trạng thái nổi loạn bắt phải đưa ra sự đồng thuận không lý trí cho những hành vi bạo lực phổ biến. Tức giận là một trạng thái nổi loạn, trạng thái điều khiển ông vua, người bị mất quyền lực hay đang bận rộn ở nơi nào đó.

Khi một người nói “Tôi tức giận”, anh ta phải nói là “Cơn tức đang khống chế tôi”, anh ta, “cái tôi” thực sự đã từ bỏ ngai vàng của mình để cho cảm xúc tạo ra cảm giác ngoài kiểm soát và sự phóng thích hooc-môn bất ngờ. Anh ta không còn là “chủ nhân trong chính tổ ấm của mình”, anh ta không còn là một con người tổng hoà, diễn ra từ trung tâm ra ngoài. Đó là biểu hiện của con người tự nhiên, không phải cá nhân. Biểu hiện đó không đúng với cá nhân và mục đích của cá nhân, bởi trong hầu hết các trường hợp, thứ chúng ta thường cho là con người tự nhiên khống chế mạnh mẽ như một bản năng – những thứ mà không đem lại giá trị gì trừ sự thoả mãn thuần tuý, tự vệ và tự kiêu.

Sự thật là có những cá nhân hoàn toàn là chính mình một cách mạnh mẽ, họ thể hiện ra để phá huỷ và làm hại người khác, nhưng cơ bản những ác quỷ này hiếm có hơn mọi người nghĩ nhiều. Trong hầu hết các trường hợp, bạo lực và tổn hại sẽ xuất hiện ở những người bị thua sự khống chế của nỗi sợ và khao khát; họ là những người yếu đuối và không cân bằng. Họ bị tổn thương, bị chống đối, bị đánh bại; sự tổn thương đó khiến họ muốn làm tổn thương người khác. Đầu tiên, cái họ cần làm là làm việc dần để đạt được sự hài hoà và hoàn chỉnh bên trọng; sau đó, tạo ra những khiên chắn vững chắc để chặn cho những xung động cảm xúc không biến đổi đến hoang dại và dẫn họ tới những kênh mang tính xây dựng hơn.

Cung 4 và cung 5

Nếu chúng ta dịch những lưu ý trên theo các khái niệm chiêm tinh, ta có thể thấy rằng những vấn đề được khẳng định phía trên chủ yếu được tìm thấy ở cung 4 và cung 5 trong một biểu đồ sinh. Cung 4 không chỉ đại diện cho căn cung vật lý, mà hơn nữa nó còn là một thể hài hoà tạo nên “nhân cách”. Nhân cách là tổ ấm bên trong của một cá nhân. Ở cung 4, cá nhân đã xuất hiện từ hơi thở đầu tiên ở cung 1, trở thành một nhân cách cụ thể và có tổ chức với gốc rễ hay trung tâm của sự bình ổn. Họ không chỉ là “tôi là” mà trở thành “Tôi là Peter Smith”, được hình thành bởi dòng họ và bởi môi trường người đó lớn lên.

Cung 4 là lĩnh vực của những cảm giác bởi một người thường cảm nhận theo dạng nhân cách mà người đó thấy bình ổn khi trở thành. Những cảm giác có thể nhất quán và có tổ chức tuỳ theo những giá trị mà một người nhận thức và học hỏi được và tuỳ theo những nguyên tắc dân tộc và xã hội người đó sinh sống; chúng cũng có thể thiếu nhất quán, dễ thay đổi, không được điều phối nhịp cungng và trên hết, một cá nhân có thể chỉ điều khiển một phần “cảm giác” của mình.

Giống như cảm giác, những cảm xúc sẽ có xu hướng như thế trừ khi sự rối loạn và một số trở ngại ngăn chặn giữa cảm giác của một người và những xung động cảm xúc chạy khắp cơ thể và linh hồn như một kết quả của cảm giác. Một người đàn ông có thể gặp một cô gái đẹp và anh ta có thể cảm thấy yêu cô gái đó; nhưng anh ta có thể không hoàn toàn trải qua đủ các cung bậc cảm xúc của tình yêu, có thể bởi một vài phức cảm tâm lý (như tình mẫu tử chẳng hạn) hoặc do một vài thiếu hụt sinh lý. Nếu anh ta không thể trải nghiệm toàn bộ cảm xúc này, thì anh ta sẽ không cư xử với cô gái như người yêu mà hành động theo một cách kỳ lạ, có thể theo một cách hung hăng, thô lỗ và tàn ác như thể anh ta đang thách thức việc anh ta thiếu khả năng trải nghiệm cảm xúc yêu đương.

Đây là những khía cạnh phức tạp giữa con người tự nhiên và nhân cách của họ, và sự phức tạp này mang đến nguồn tài liệu vô tận cho các tiểu thuyết gia, biên kịch gia, hay thậm chí cho các tiêu đề báo và các toà án hình sự. Chiêm tinh có thể giúp chúng ta hiểu hơn về những trạng thái tâm và đối mặt khôn ngoan hơn với những vấn đề về cảm xúc. Tuy nhiên, sự giúp đỡ kiểu này nên được thực hiện cực kỳ thận trọng, bởi những vấn đề chính thường hiếm thấy và không dễ hiểu, và thế giới cảm giác và cảm xúc của một người không thể được phân loại rành mạch, dù với chiêm tinh học.

Nóc cung 5

Dấu hiệu hoàng đạo được tìm thấy ở nóc cung 5 trên biểu đồ sinh được xem như cách để lý giả loại “tự thể hiện” mà qua đó con người thực của bạn có thể được biểu hiện ra tốt nhất và bản thân nó cũng như mục đích thực sự của định mệnh. Vị trí của hành tinh chủ quản cung hoàng đạo này sẽ thể hiện lĩnh việc chính mà ở đó sự “tự thể hiện” sẽ được tập trung tốt nhất và điều kiện chính để thực hiện nó là gì. Nếu có hành tinh (tính cả la, kế và dấu hiệu may mắn) ở cung 5, những thông tin bổ sung sẽ được ra ra như dạng cá tính và phẩm chất mà bạn cố bộc lộ ra, do đó những thông tin này liên quan đến những cảm xúc tự nhân của bạn và sự ảnh hưởng diễn ra lên nó.

Những thông tin này không đề cập tới việc cái gì cần xuất hiện mà đề cập tới thứ đã ở đó cho bạn sử dụng. Chúng không đại diện cho định mệnh, mà đại diện cho cơ hội để nhận thức và thể hiện ra thiên tài bên trong bạn. Nếu một kiến trúc sư được yêu cầu xây một ngôi cung trong rừng Tai-ga, điều đó không có nghĩa là định mệnh buộc anh ta dùng gỗ làm vật liệu xây dựng chính. Thay vào đó, chúng ta nên nói rằng, anh ta sinh ra ở vùng này để biểu diễn thứ anh ta có thể làm như một kiến trúc sư bằng cách sử dụng gỗ. Nếu anh ta dành thời gian để lo lắng rằng anh ta không thể tạo nên một ngôi cung bằng đá quý, thay vì tưởng tượng những cách mới và đẹp để dùng gỗ trong rừng, anh ta chắc chắn không tạo nên thành tựu hay danh vọng như một người đàn ông thực thụ hay như một kiến trúc sư. Anh ta có thể tìm cách sử dụng đá quý nhưng đá quý có thể được nhập khẩu dưới một số điều kiện nhất định và cần nhiều tiền và nhân công lành nghề nếu dùng đá quý.

Dấu hiệu hoàng đạo ở nóc cung 5 là thông tin cơ bản nhất chỉ ra thứ hiện hữu trên cuộc đời này, tự nhiên và hào phóng như nguyên vật liệu cho sự tự thể hiện đầy sáng tạo và đầy chất cá nhân. Đầu tiên và quan trọng nhất, bạn phải học sử dụng nguyên liệu này trước khi sử dụng thêm những thứ khác.